Pages

Wednesday, 16 November 2016

Mưu hèn kế bẩn vào Sâu Bít (7): Cuối cùng cũng nổi

Đủ các chiêu trò như đổi tên, lên Facebook phê phán thày dạy... vẫn không thể bằng một "trò khỉ" này

Ca sĩ Sa-Kê, tôi biết rõ về hắn, vì hắn là người làng tôi, ai còn lạ gì.

Sở dĩ hắn có tên là Sa-Kê, cái tên nghe rất là Nhật Bản, hắn bảo lấy tên như thế để thu hút sự chú ý của người ta cho dễ nổi tiếng. Vì Sa-Kê là tên một loại rượu, mà rượu thì dễ làm người ta say, nhất lại là rượu ngoại.

Nổi tiếng, đó là ao ước của đời hắn, nên hắn đã nướng hết mấy chục tấn lúa của bố hắn để làm một An-bum ca nhạc. Ấy vậy mà thiên hạ vẫn chưa biết ca sĩ Sa-Kê là ai. Hắn vẫn phải đến xin hát ở các phòng trà, tiệm nhảy để kiếm cơm.

Thày dạy hắn là một nhạc sỹ có tiếng, ông cũng thường biểu diễn ở các tụ điểm ca nhạc lớn. Vì cũng quí mến và muốn nâng đỡ hắn, ông cũng thường gọi hắn đi theo biểu diễn. Một hôm hắn nghĩ ra một trò có thể giúp hắn nổi tiếng. Hôm ấy thày hắn đệm đàn cho hắn hát, hắn cố tình hát sai, hát lạc điệu đi, tiết mục bị hỏng. Hắn về lên phây búc chê trách thày của hắn không tiếc lời. Thậm chí còn dám bảo thày là bất tài, hết thời... Hắn mong rằng người ta sẽ xúm vào ném đá, chỉ trích hắn cho hắn được dư luận quan tâm.

Tuy nhiên người ta cũng chả mấy để ý. Cũng có một vài người bình: Hắn là kẻ hỗn hào, ăn cháo đá bát, thế thôi. Hắn vẫn chả được ai biết đến cả. Ước mơ nổi tiếng của hắn càng ngày càng cháy bỏng. Chợt hắn nghĩ: Tên Sa-Kê không hót lắm, phải đổi tên khác mới được. Hắn nghĩ mãi mới tìm ra một cái tên ngoại: Su-Kat. Hắn khoái âm ỉ vì nghĩ ra cái tên này. Hắn nghĩ trong những người nghe hắn hát, thế nào chả có người biết tiếng Tiệp. Khi nghe cái tên Su -Kat của hắn, người ta sẽ phải ồ lên mà giải thích cho người bên cạnh rằng tên hắn tiếng Tiệp là để chỉ việc “làm chuyện ấy”. Hắn tin là tên mới của hắn sẽ gây sốc cho khán giả, và hắn sẽ được nổi tiếng.

Nhưng cũng chả ai quan tâm đến cái tên Su-Kat của hắn, hắn vẫn chỉ là thằng vô danh tiểu tốt, chả ai để ý tới. Hắn khát khao nổi tiếng quá, muốn trở thành “sao” quá mà mãi không thành.

Bỗng hắn thấy mấy hôm nay người ta ồn lên vì mấy vụ đạo thơ của các thi sĩ với nhau. Tên của “thi sĩ” đạo thơ được nhắc đến liên tục trên các mặt báo, trên các trang mạng. Nổi tiếng đến thế là cùng chứ còn thế nào nữa, hắn vỗ đùi reo lên. Nghĩ sao làm vậy, hắn bèn chọn một ca khúc rất nổi tiếng của nước ngoài, rồi ngồi vò đầu, bứt tai chế lời. Xong xuôi, hắn đem đi đến tụ điểm ca nhạc, hùng hồn quảng cáo một ca khúc do hắn mới sáng tác.

Chỉ ngay đêm hôm ấy, tên mạng người ta chửi hắn không tiếc lời về tội “trộm cắp” với những các tít lớn: “Su-Kat, kẻ đạo nhạc trơ trẽn”, “Su-Kat là ai?”, “Tìm hiểu về Su-Kat”, “Su-Kat nói gì về việc đạo nhạc”...

Thế là cuối cùng hắn cũng được nổi tiếng!

Chị em có đồng ý không, đã yêu là phải... chén?

Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Chàng bảo tôi, yêu là chết ở trong lòng một ít, mấy khi yêu mà đã được yêu. Tôi bảo thế là vớ vẩn, anh toàn nói mấy câu trong sách vở. Con bò có sách trong bụng nhưng ngu nhất trong các loài vật. Đừng tin mù quáng vào điều viết trong sách. Chàng bảo ô hay đây là thơ mà. Tôi cười, thơ càng vớ vẩn. Thơ là thứ lãng mạn, mơ màng, lơ lửng trên giời. Theo thơ thì chết. Yêu là phải chén, em đói rồi, thơ không ăn được.

Chàng lại đọc, tình yêu là bát phở liều. Tôi bảo đúng thế. Ăn phở bò Nam Định nghe anh. Đời thật vớ vẩn, chỉ có bát phở là cụ thể, còn là phù du. Chàng bảo ăn xong thì vào nhà nghỉ được không? Tôi bảo, mấy dạy. Đó là thứ tình yêu khốn nạn. Tình yêu sờ sịt. Đấy không gọi là tình yêu.

Trời tối. Đèn đường bật sáng. Nam nữ rủ nhau ra bờ sông ngồi. Bèo tây trôi lêng thênh, có cả con mèo cái chết. Chàng bảo con mèo là hiện thân của sự thủy chung. Mèo cái mà kêu bạn tình nghe xót xa lắm... ngoao ngoao…

Chàng kể, trong xóm Miễu có con mèo cái mà tiếng kêu của nó làm cho bao nhiêu mèo đực không sao ngủ được. Chủ nhà làm cái bẫy đặt gần con mèo cái. Một đêm có tới 25 mèo đực bị mắc lưới. Sáng hôm sau chủ nhà bắt mèo đực bán cho quán tiểu hổ kiếm mấy triệu đồng. Mèo cái kêu suốt đêm mà không được gì, nó phát điên, nó lao ra cắn lão chủ nhà nát mặt, mất hẳn cái mũi. Lão đập chết con mèo cái rồi đi thẩm mỹ viện ở Sê Un chữa trị mất mấy nghìn đô la. Cái giá phải trả cho việc ngăn cản tình yêu… ngoao… Cho 2 bát phở bò tái chín đi. Tôi bảo cho em bát tái gầu. Có tí mỡ mới nuốt được, thịt bò thăn ăn dai như cao su.

Chàng hát rống lên như con mèo cái khát tình. Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Tôi bảo cho em ít tiền. Tình yêu cụ thể thì quy ra tiền, đơn giản. Cái giá cua tình yêu với em là bao nhiêu hở anh? Chàng đưa cho ba trăm nghìn. Tôi ôn trầm lấy chàng mà hôn hít. Chàng bảo yêu nhau thế này khốn nạn nhể. Tôi bảo không có gì lạ đâu. Hồi sinh viên anh được mấy điểm môn triết học? Vật chất có trước tinh thần có sau cơ mà. Mẻ không có ăn thì còn sống không hả? Tình yêu cần phải nuôi dưỡng bằng phở bò nhe anh, chuẩn là như vậy. Phở bò tái nạm! Tôi ôm chàng thật chặt, ghì đầu chàng xuống ngực, một cảm giác lạ trào lên khiến tôi run bắn người.

Chàng bắt đầu hát, tình mình nay chết như lá úa trong tim… Không thể chết được. Tôi hôn vào môi chàng, câu hát tắt ngóm. Tôi úp mặt vào ngực chàng, mùi mồ hôi sộc vào mũi tôi, quyến rũ hơn nước hoa hảo hạng của Pháp. Chàng đã hiểu được tình yêu là gì rồi đấy.

Trăng treo trên ngọn đồi phía xa mờ. Tôi chỉ tay xuống dòng sông và nói mỗi cây bèo tây trôi kia là một linh hồn người quá cố, linh hồn kẻ thất tình. Cả mặt sông đặc xịt bèo. Lại thêm xác một con mèo cái trôi lờ vờ theo cây bèo tây, bất chợt bên tai tôi vẳng lên tiếng kêu ngoao ngoao…
 
 
Blogger Templates