Pages

Wednesday, 16 November 2016

Mưu hèn kế bẩn vào Sâu Bít (7): Cuối cùng cũng nổi

Đủ các chiêu trò như đổi tên, lên Facebook phê phán thày dạy... vẫn không thể bằng một "trò khỉ" này

Ca sĩ Sa-Kê, tôi biết rõ về hắn, vì hắn là người làng tôi, ai còn lạ gì.

Sở dĩ hắn có tên là Sa-Kê, cái tên nghe rất là Nhật Bản, hắn bảo lấy tên như thế để thu hút sự chú ý của người ta cho dễ nổi tiếng. Vì Sa-Kê là tên một loại rượu, mà rượu thì dễ làm người ta say, nhất lại là rượu ngoại.

Nổi tiếng, đó là ao ước của đời hắn, nên hắn đã nướng hết mấy chục tấn lúa của bố hắn để làm một An-bum ca nhạc. Ấy vậy mà thiên hạ vẫn chưa biết ca sĩ Sa-Kê là ai. Hắn vẫn phải đến xin hát ở các phòng trà, tiệm nhảy để kiếm cơm.

Thày dạy hắn là một nhạc sỹ có tiếng, ông cũng thường biểu diễn ở các tụ điểm ca nhạc lớn. Vì cũng quí mến và muốn nâng đỡ hắn, ông cũng thường gọi hắn đi theo biểu diễn. Một hôm hắn nghĩ ra một trò có thể giúp hắn nổi tiếng. Hôm ấy thày hắn đệm đàn cho hắn hát, hắn cố tình hát sai, hát lạc điệu đi, tiết mục bị hỏng. Hắn về lên phây búc chê trách thày của hắn không tiếc lời. Thậm chí còn dám bảo thày là bất tài, hết thời... Hắn mong rằng người ta sẽ xúm vào ném đá, chỉ trích hắn cho hắn được dư luận quan tâm.

Tuy nhiên người ta cũng chả mấy để ý. Cũng có một vài người bình: Hắn là kẻ hỗn hào, ăn cháo đá bát, thế thôi. Hắn vẫn chả được ai biết đến cả. Ước mơ nổi tiếng của hắn càng ngày càng cháy bỏng. Chợt hắn nghĩ: Tên Sa-Kê không hót lắm, phải đổi tên khác mới được. Hắn nghĩ mãi mới tìm ra một cái tên ngoại: Su-Kat. Hắn khoái âm ỉ vì nghĩ ra cái tên này. Hắn nghĩ trong những người nghe hắn hát, thế nào chả có người biết tiếng Tiệp. Khi nghe cái tên Su -Kat của hắn, người ta sẽ phải ồ lên mà giải thích cho người bên cạnh rằng tên hắn tiếng Tiệp là để chỉ việc “làm chuyện ấy”. Hắn tin là tên mới của hắn sẽ gây sốc cho khán giả, và hắn sẽ được nổi tiếng.

Nhưng cũng chả ai quan tâm đến cái tên Su-Kat của hắn, hắn vẫn chỉ là thằng vô danh tiểu tốt, chả ai để ý tới. Hắn khát khao nổi tiếng quá, muốn trở thành “sao” quá mà mãi không thành.

Bỗng hắn thấy mấy hôm nay người ta ồn lên vì mấy vụ đạo thơ của các thi sĩ với nhau. Tên của “thi sĩ” đạo thơ được nhắc đến liên tục trên các mặt báo, trên các trang mạng. Nổi tiếng đến thế là cùng chứ còn thế nào nữa, hắn vỗ đùi reo lên. Nghĩ sao làm vậy, hắn bèn chọn một ca khúc rất nổi tiếng của nước ngoài, rồi ngồi vò đầu, bứt tai chế lời. Xong xuôi, hắn đem đi đến tụ điểm ca nhạc, hùng hồn quảng cáo một ca khúc do hắn mới sáng tác.

Chỉ ngay đêm hôm ấy, tên mạng người ta chửi hắn không tiếc lời về tội “trộm cắp” với những các tít lớn: “Su-Kat, kẻ đạo nhạc trơ trẽn”, “Su-Kat là ai?”, “Tìm hiểu về Su-Kat”, “Su-Kat nói gì về việc đạo nhạc”...

Thế là cuối cùng hắn cũng được nổi tiếng!

Chị em có đồng ý không, đã yêu là phải... chén?

Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Chàng bảo tôi, yêu là chết ở trong lòng một ít, mấy khi yêu mà đã được yêu. Tôi bảo thế là vớ vẩn, anh toàn nói mấy câu trong sách vở. Con bò có sách trong bụng nhưng ngu nhất trong các loài vật. Đừng tin mù quáng vào điều viết trong sách. Chàng bảo ô hay đây là thơ mà. Tôi cười, thơ càng vớ vẩn. Thơ là thứ lãng mạn, mơ màng, lơ lửng trên giời. Theo thơ thì chết. Yêu là phải chén, em đói rồi, thơ không ăn được.

Chàng lại đọc, tình yêu là bát phở liều. Tôi bảo đúng thế. Ăn phở bò Nam Định nghe anh. Đời thật vớ vẩn, chỉ có bát phở là cụ thể, còn là phù du. Chàng bảo ăn xong thì vào nhà nghỉ được không? Tôi bảo, mấy dạy. Đó là thứ tình yêu khốn nạn. Tình yêu sờ sịt. Đấy không gọi là tình yêu.

Trời tối. Đèn đường bật sáng. Nam nữ rủ nhau ra bờ sông ngồi. Bèo tây trôi lêng thênh, có cả con mèo cái chết. Chàng bảo con mèo là hiện thân của sự thủy chung. Mèo cái mà kêu bạn tình nghe xót xa lắm... ngoao ngoao…

Chàng kể, trong xóm Miễu có con mèo cái mà tiếng kêu của nó làm cho bao nhiêu mèo đực không sao ngủ được. Chủ nhà làm cái bẫy đặt gần con mèo cái. Một đêm có tới 25 mèo đực bị mắc lưới. Sáng hôm sau chủ nhà bắt mèo đực bán cho quán tiểu hổ kiếm mấy triệu đồng. Mèo cái kêu suốt đêm mà không được gì, nó phát điên, nó lao ra cắn lão chủ nhà nát mặt, mất hẳn cái mũi. Lão đập chết con mèo cái rồi đi thẩm mỹ viện ở Sê Un chữa trị mất mấy nghìn đô la. Cái giá phải trả cho việc ngăn cản tình yêu… ngoao… Cho 2 bát phở bò tái chín đi. Tôi bảo cho em bát tái gầu. Có tí mỡ mới nuốt được, thịt bò thăn ăn dai như cao su.

Chàng hát rống lên như con mèo cái khát tình. Chàng không thể kêu ngoao như mèo, mà be be như dê. Chàng muốn thể hiện mình là dê cụ.

Tôi bảo cho em ít tiền. Tình yêu cụ thể thì quy ra tiền, đơn giản. Cái giá cua tình yêu với em là bao nhiêu hở anh? Chàng đưa cho ba trăm nghìn. Tôi ôn trầm lấy chàng mà hôn hít. Chàng bảo yêu nhau thế này khốn nạn nhể. Tôi bảo không có gì lạ đâu. Hồi sinh viên anh được mấy điểm môn triết học? Vật chất có trước tinh thần có sau cơ mà. Mẻ không có ăn thì còn sống không hả? Tình yêu cần phải nuôi dưỡng bằng phở bò nhe anh, chuẩn là như vậy. Phở bò tái nạm! Tôi ôm chàng thật chặt, ghì đầu chàng xuống ngực, một cảm giác lạ trào lên khiến tôi run bắn người.

Chàng bắt đầu hát, tình mình nay chết như lá úa trong tim… Không thể chết được. Tôi hôn vào môi chàng, câu hát tắt ngóm. Tôi úp mặt vào ngực chàng, mùi mồ hôi sộc vào mũi tôi, quyến rũ hơn nước hoa hảo hạng của Pháp. Chàng đã hiểu được tình yêu là gì rồi đấy.

Trăng treo trên ngọn đồi phía xa mờ. Tôi chỉ tay xuống dòng sông và nói mỗi cây bèo tây trôi kia là một linh hồn người quá cố, linh hồn kẻ thất tình. Cả mặt sông đặc xịt bèo. Lại thêm xác một con mèo cái trôi lờ vờ theo cây bèo tây, bất chợt bên tai tôi vẳng lên tiếng kêu ngoao ngoao…

Friday, 19 August 2016

Truyện tranh: Thi cử và bóng đá

Nếu đem so sánh 2 việc này với nhau thì sẽ có phát hiện vô cùng thú vị.
Truyện tranh: Thi cử và bóng đá - 1
Truyện tranh: Thi cử và bóng đá - 2
Truyện tranh: Thi cử và bóng đá - 3
Truyện tranh: Thi cử và bóng đá - 4

"Tèo đâu, có điểm thi Đại học chưa con?"

Có con vừa thi đại học, "mày không đậu mày chết với tao, mày mà đậu thì... tao chết với mày"!
Tèo đâu lên bố hỏi nào
Trường đã có điểm thi vào hay chưa
Hổm rày cả lúc cày bừa
Bố cũng hồi hộp sao chưa thấy gì
Nuôi con mười mấy năm nay
Mong sao con đậu bù ngày gian lao
Nuôi con bố mẹ xanh xao
Gánh gồng vất vả nhưng nào quản chi
Rồi lo lắng chuyện đi thi
Bán vội gà vịt, thứ gì cũng gom
Lấy tiền cho đủ để còn
Cha con khăn gói lon ton lên thành
Xe đò nó nhét như banh
Cha cố chịu đựng để dành chỗ con
Đặt chân tới đất Sài Gòn
Lạ lẫm, sợ hãi, nhìn toàn người xe
Nhưng mà bố quyết rằng nè
Dù phải vất vả từ hè sang đông
Bố cũng ước mong trong lòng
Nuôi con thành đạt để mong sau này
Khỏi phải chịu cảnh cấy cày
Sớm hôm khổ lắm, trên này tuy đông
Nhưng là chốn để các ông
Kỹ sư, bác sĩ… ngồi không điếm tiền
(Không phải vậy đâu bác hiền
Cũng cày thấy tía chứ tiền dễ đâu
Nhiều lúc cũng nản, phát rầu
Nhưng so vẫn sướng, muôn màu hơn quê
Có tiền thì sống miễn chê
Cái gì cũng có, ước mơ bao người)
Cũng may con chăm, ít chơi
Bố hi vọng lắm rạng ngời công danh
Hôm thi người bố lạnh tanh
Mỗi khi con bước vào tranh đấu tài
Môn một rồi đến môn hai
Bổ niệm Phật Tổ muốn dài môi luôn
Phụ huynh chen đứng chật đường
Đội mưa đội nắng vì thương con mà
Con cái đối với mẹ cha
Cũng là trách nhiệm, cũng là mai sau
Thế nhé, bố mẹ chẳng giàu
Sổ hồng sẽ “cắm”, dải dầu ruộng nương
Nếu con ngồi ghế giảng đường
Khổ mấy cũng chịu, trời thương nghèo mà
Con rớt sẽ chết với ta
Nhưng mà con đậu... tới ba chết mòn
Ba nói vui tí, nhé con
Chưa có báo điểm ba còn… rất run!!!
Ba Đơ

Monday, 27 June 2016

Tin vịt: Học sinh tố thầy cô cố tình lộ đề thi

Cười sảng khoái với "tin vịt hậu mùa thi" gửi những bạn đang hồi hộp chờ "ngày phán quyết... điểm sàn"!
Làm lộ đề thi nhưng không bị kỷ luật

Trường THPT Nghiêm Túc nổi tiếng là... nghiêm túc, vậy mà bất ngờ thanh tra Sở giáo dục về thanh tra theo nội dung trên Facebook của một học sinh trong trường. Học sinh này tố rằng ít nhất có hai môn thi đã bị giáo viên làm lộ đề.

Qua hai ngày làm việc căng thẳng, đoàn thanh tra đã “phanh phui” được sự việc, đúng như những gì em học sinh kia đã viết lên blog của mình. Tuy nhiên nhà trường cũng không có sai phạm trong sự việc này, bởi hai môn thi đó là môn Quân sự và Thể Dục.
*
* *
Tự động hóa

Một giáo sư khoa Tự Động Hóa rất yêu nghề nên mọi việc ông đều yêu cầu tự động. Kể cả việc dạy con. Hai đứa trẻ con của ông được đào tạo rất bài bản, hễ chúng hư hoặc thấy mình mắc lỗi thì sẽ tự động lấy roi quất vào mông mình, thậm chí chúng cũng sẽ tự động khóc nếu thấy đau.
*
* *
Quy định mới

Tại một trường THPT tại bang Califonia (Hoa Kỳ), vị hiệu trưởng tại đây cho rằng học sinh chào thầy cô giáo khi gặp họ trong khu vệ sinh của trường là kém lịch sự và thiếu văn minh. Ông hiệu trưởng đề ra nội quy: “Thầy và trò không quen biết, không xã giao trong WC”.
*
* *
Cao - Đại - Cao

Các nhà ngôn ngữ học viết: Các bậc học thường theo thứ tự Cao Đẳng rồi đến Đại Học, điều này chứng tỏ “cao” là mức dưới “đại”. Tuy nhiên sau bậc Đại Học lại có bậc... Cao Học, “cao” ở đây lại là mức trên “đại”. Điều này chứng tỏ sự lúng túng trong việc đặt tên của các nhà giáo dục.
*
* *
Bàn học tiện ích dành cho sinh viên béo

Trước kỳ thi tốt nghiệp năm nay, trường Đại học Fairleigh Dickinson ở bang New Jersey, Hoa Kỳ đã làm được một việc rất tốt cho các sinh viên mắc chứng béo phì của trường. Họ đã đặt riêng cho các sinh viên “bụng bự” của mình những chiếc bàn học thấp và rộng hơn những chiếc bàn khác. Điều đó có thể giúp cho những sinh viên này thoải mái đặt... bụng lên bàn, giảm mỏi mệt khi phải ngồi học hàng giờ đồng hồ trên lớp. “Tất nhiên việc hạ thấp bàn học sẽ không thuận tiện trong việc chép bài. Nhưng đây là những cố gắng bước đầu của nhà trường, sắp tới chúng tôi sẽ có những cải tiến mới để thuận tiện hơn cho các em” – Một vị đại diện ban giám hiệu chia sẻ.

Không rõ trong tương lai nhà trường có “chế” ra những chiếc bàn dành cho các nữ sinh “ngực bự” nữa hay không?!

Nỗi niềm thi trượt đại học 2014

Như vậy điểm sàn đã được công bố, xin có đôi lời chia sẻ cùng những sĩ tử "cầm chắc cái chức... trượt".
Nhận được giấy báo điểm thi
Mười hai năm học “vứt đi” mất rồi
Con không thi đỗ, mẹ ơi
Đã "trượt chổng vó lên trời" còn đâu
Trong lòng cũng thấy buồn rầu
Hình như bố mẹ còn “đau” hơn mình
Kỳ vọng của cả gia đình
Thế là đã vỡ tan tành, buồn thay
Bố cười nhưng mắt cứ cay
Vẫn khuyên con “Trượt keo này, không sao
Đời có nhiều lối bước vào
Có chí thì lối đi nào cũng xanh
Mẹ thì nước mắt vòng quanh
Ước mong con đỗ, học hành “làm quan”
Bây giờ con tạm dở dang
Thương con, mẹ xót, ruột gan rối bời
Con cũng ít hẳn nụ cười
Khi thấy mình chẳng “bằng người anh em”
Nhưng thôi, mình phải cố lên
Buồn đau cũng chẳng “ra tiền” được đâu
Phải “hoạch định” cho mai sau
Mai sau phải bắt đầu từ hôm nay
Bạn bè đi học Đông Tây
Thì nay mình học cấy cày, kinh doanh
Rồi sẽ bằng chị bằng anh
Cũng chẳng sao nếu trở thành nông dân
Cứ lao động là quang vinh
Đâu chỉ “đại học” mới sinh anh tài
Bao nẻo đường đến tương lai
Bấy nhiêu gian khó, chông gai đón chờ
Miễn đừng vứt bỏ ước mơ
Cứ luôn phấn đấu từng giờ từng giây
Thì dù không đỗ lần này
Vẫn còn cơ hội cho ngày đăng quang.
Song Nguyên

Wednesday, 13 April 2016

Những trò "nhất quỷ nhì ma" xa trường thấy nhớ

Hằng năm, cứ đến trung tuần tháng 11, người dân cả nước lại náo nức đón chào ngày Hiến Chương Các Nhà Giáo. Đây là ngày lễ lớn nhất trong năm để mọi người có dịp tri ân thầy cô của mình. Những học trò đã rời xa mái trường trong những ngày này lại càng bồi hồi nhớ thầy, nhớ trường, nhớ bạn. Câu chuyện về tình thầy trò không chỉ có những bó hoa, lời chúc mừng, những khẩu hiệu biết ơn... mà còn ngập tràn những kỷ niệm “nhí nhố” của một thời “nhất quỷ nhì ma” chẳng thể nào quên và cũng chính một phần những câu chuyện ấy đã làm tình cảm thầy trò thêm gắn bó, yêu thương.
Sổ đầu bài, kiểm tra miệng

Ai đã từng trải qua thời học trò thì không thể nào không nhớ cuốn sổ đầu bài, nơi ghi danh sách lớp và những nhận xét của thầy cô về một số học trò và về tiết học. Điều “đáng sợ” nhất về cuốn sổ này đó chính là mỗi lần thầy cô giáo rà rà cái bút trên danh sách lớp để gọi học trò lên bảng kiểm tra miệng đầu giờ.

Mỗi lần thầy cô giở cuốn sổ ra là y như rằng cả lớp im phăng phắc, nín thở, không đứa nào dám nhìn vào mắt cô, tất nhiên trừ vài đứa đã học thuộc bài như cháo chảy, còn lại hầu hết trò nào cũng “đau tim” vì màn “tra tấn tinh thần khủng khiếp” này. Và khi một đứa nào đó được cô xướng tên gọi lên bảng thì tình hình ở dưới mới đỡ hơn chút ít. Cả lũ rào rào tranh thủ lấy sách đọc ngấu nghiến để may ra gỡ được chữ nào bởi biết đâu kẻ tiếp theo “ra pháp trường” lại chính là mình. Và trong những hoàn cảnh “ấp úng như ngậm hột thị” trên bảng như vậy thì mới biết ai là bạn tốt. Thường thì những tên đứng trên bảng sẽ đánh tín hiệu cấp cứu bằng mắt xuống dưới lớp, đứa bạn thân bên dưới sẽ ra dấu bằng tay, bằng khẩu hình của miệng, thậm chí bằng tài liệu viết trên mẩu giấy nhỏ búng lên.

Kiểm tra miệng rất đáng sợ nên nhiều trò không học bài chỉ mong cho hôm đó đến phiên mình trực nhật để kiếm cớ đi giặt giẻ lau bảng hết giờ kiểm tra miệng mới về.

Vì tính chất “nguy hiểm” của cuốn sổ đầu bài như vậy nên học trò thường coi nó như cuốn sổ Nam Tào, cuốn sổ mà Ngọc Hoàng Thượng Đế tra vào đó để gọi tên những người tới số.

Họp phụ huynh

Hằng năm, thường có hai lần cha mẹ học sinh được mời đến trường để họp phụ huynh. Riêng những học trò nào cá biệt thì được thầy cô “ưu ái” hơn, gọi đến thường xuyên. Đây là những điều học trò cá biệt rất sợ, chính vì vậy chúng thường sử dụng chiêu “hình nhân thế mạng” bằng cách thuê một bác xe ôm nào đó đóng giả bố đẻ đến trường họp phụ huynh thay. Nhiều bác xe ôm đóng khéo đến mức, khi nghe cô chủ nhiệm vạch tội đứa “con” của mình thì đã tỏ ra vô cùng tức giận, xin lỗi cô giáo rối rít, hứa về dạy con cái đến nơi đến chốn. Trên thực tế, đại đa số giáo viên đều không hề biết mặt cha mẹ học sinh nên việc bị học trò qua mặt như vậy là chuyện không hiếm.

Lập mưu nghỉ học tập thể

Tuổi học trò khoái nhất là được nghỉ tiết khi thầy cô đột nhiên có việc đột xuất hoặc nhầm giờ. Chưa thỏa mãn với điều đó, nhiều khi lũ trò còn lập mưu để có cớ nghỉ học, nhẹ thì nhét các vật cứng vào ổ khóa của lớp, giả vờ đánh mất chìa khóa. Nặng hơn thì lấy mắm tôm bôi hết lên bàn ghế, khiến mùi nồng nặc không thể chịu nổi, giáo viên phải cho cả lớp nghỉ cả tiết để cọ rửa bàn ghế.

Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo

Xin mời các bác xem qua rồi cho ý kiến, có bác nào thời học sinh đi học mà như thế này, khai thật đi xem nào.
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 1
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 2
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 3
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 4
*
*  *
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 5
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 6
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 7
 Truyện tranh: Giờ học cuối năm của Tèo - 8

Wednesday, 20 January 2016

Chùm truyện cười ngắn dành cho dân Toán

Học Toán không những giúp cho chúng ta tư logic tốt mà bên cạnh đó còn giúp ta tăng tính... hài hước nữa!
Lý do lưu ban
Thầy giáo môn Toán cau có hỏi một học sinh nam:
- Tại sao 2 năm nay em đều bị lưu ban vậy?
- Thưa thầy vì em có lý do khó nói ạ!
- Lý do gì khó nói cứ nói ra đi!
- Dạ! Vì ở lớp trên không có thầy dạy ạ!
- !!!
*
* *

Văn và toán liên quan tới nhau
Thầy giáo môn văn hỏi một học sinh:
- Tại sao lần nào em cũng bị điểm kém môn văn vậy?
- Dạ tại em học kém môn toán ạ!
- Ơ hay! Môn toán thì có liên quan gì tới chuyện em dốt văn!
- Dạ thưa thầy tại em không biết khái niệm viết 800 từ hay 1000 từ là thế nào ạ!
- !!!
*
* *

Bài học chia táo
Trong giờ toán, thầy giáo đưa ra câu đố vui:
- Thầy có 10 quả táo mà trong lớp mình có 20 người làm thế nào để chia đủ cho mọi người mà không cắt quả táo ra làm đôi?
Cả lớp yên ắng vì câu hỏi hóc búa của thầy giáo nhưng Tèo tự tin đứng lên phát biểu:
- Thưa thầy em có cách ạ!
- Cách gì?
- Dạ đuổi 10 bạn ra khỏi lớp là được ạ!
- Hả?!
*
* *

 Liên tưởng thú vị
Trong giờ hình học, thầy giáo giảng:
- 3 điểm khi nối với nhau tạo thành hình tam giác, tuy là 3 điểm nhưng có đặc điểm kết cấu rất vững chắc ví dụ như kiềng 3 chân chẳng hạn. Em nào cho ví dụ về mối quan hệ 3 điểm như thế này cho thầy coi nào?
Tèo giơ tay phát biểu:
- Dạ em thường thấy thì có bikini 3 mảnh này, mối tình tay 3 nè….
- Mời em ra ngoài!
*
* *

Học dốt tại ai?
Một học sinh lười nhác thường bị điểm kém than vãn với Thượng Đế:
- Thượng Đế ơi! Tại sao người lại đối xử với con như thế? Con đã làm sai điều gì ạ!
Thượng Đế mỉm cười:
- Con đã làm sai 14/15 câu hỏi lại còn trách ta!

Truyện tranh: Lý do học kém môn lịch sử

Môn lịch sử không khó nhưng tại sao Tèo cứ bị điểm kém và dưới đây là lý do hết sức bất ngờ.
 Truyện tranh: Lý do học kém môn lịch sử - 1
 Truyện tranh: Lý do học kém môn lịch sử - 2
 Truyện tranh: Lý do học kém môn lịch sử - 3
 Truyện tranh: Lý do học kém môn lịch sử - 4
 
 
Blogger Templates